Đã xảy ra lỗi trong tiện ích này

28.11.13

MÙA ĐÔNG

Vậy là mùa đông đã v. Thiên nhiên, vạn vật đều đổi thay từ nn trời, sắc nắng. Bình minh đến muộn hơn và hoàng hôn sớm tắt.
Bước chân người cũng như chậm lại trong chiu gió cả. Cái lạnh của mùa đông như một bản tình ca ru ta vào nỗi nhớ, gợi những nỗi buồn từ ngày tháng xa xăm...
Có lẽ, mùa đông là mùa gợi nhiu vấn vương và nhung nhớ nhất. Những nỗi nhớ nửa hư, nửa thực. Những nỗi nhớ nửa còn, nửa mất... Có khi thoảng qua tựa gió, có khi lại quay quắt, cồn cào đến trào dâng nước mắt. Như nỗi lao xao của chiếc lá cuối cùng, khiến ta mơ hồ giữa thực tại và quá khứ... Xa nhau đã mấy những mùa đông? Em không đếm, và anh cũng thế. Có nhau rồi buông tay nhau lặng lẽ. Mùa trở buồn rồi, anh nơi ấy, có lạnh không?
Như những dòng sông, cuộc sống cứ hối hả và luôn luôn luân chuyển cuốn ta đi trong những nỗi bộn b, lo toan thường nhật. Để rồi, khi giật mình nhìn lại, nhận ra ta đã bỏ quên bao yêu thương trong những mùa dài xao xác. Gió, đã cuốn đi những yêu thương chưa kịp cất thành lời...
Có ai từng đi qua thương nhớ, mới biết rằng thương nhớ rất lâu. Có người bước vào cuộc đời ta trong một cuộc tình, rồi rời xa ta như những dòng sông nhỏ. Ra đi và để lại dấu chân in hằn trong min nhớ khôn nguoi. Có thể, những nỗi nhớ sẽ làm ta trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Nhưng, cũng có những nỗi nhớ chỉ mùa đông mới thấu. Có những nỗi buồn chỉ cơn mưa chiu lạnh ấy mới hiểu mà thôi…

“Chẳng phải vô tình mà sinh ra nỗi đau/ Sinh ra cả một mùa cho người ta thấy lạnh”... Mùa đông lại cất lên một bản tình ca thật lạ trong khuôn nhạc đượm màu xám ngắt của đất trời, giữa mưa phùn giăng lối khắp muôn nơi. Ta đã đi qua bao mùa đông giá, mỗi mùa lại thấy mình thêm nhiu kỷ niệm và nỗi nhớ. Có lẽ, mùa đông chỉ không lạnh khi lòng người được sưởi ấm bởi yêu thương.